×

The stories are collected from Blossom Confession and news on many websites, which are updated regularly. Even, there are stories that members of the Blosshine project themselves were victims. Hopefully, stories will be the alarm about pedophilia and child abuse towards the whole community, contribute to the highest mission of Blosshine Project: "Activate for children, bringing pedophile crimes to the light! "




Scroll down for stories
Scroll
×
Nạn ấu dâm – Nghệ thuật đã chọn lên tiếng, còn bạn thì sao?

Sức mạnh của nghệ thuật nói chung và điện ảnh nói riêng nằm ở tiếng nói bảo vệ kẻ yếu và khả năng đánh thức lương tri con người. Từng thước phim là sự khai thác triệt để hiện thực , qua đó thay lời nghệ nhân bộc lộ quan điểm và bảo vệ những người dễ tổn thương nhất- trẻ em, đặc biệt là khi nạn ấu dâm đang dần ăn mòn tuổi thơ các em.

Năm 2011, đạo diễn Hwang Dong Hyuk với tác phẩm Silenced đã xuất hiện như một phát súng mở màn, phá tan đi sự im lặng và thờ ơ của xã hội đối với bạo hành trẻ em, một vấn đề nhạy cảm mà bấy lâu nay công chúng đã bị che mắt.

Bộ phim tái hiện lại hành trình đi tìm công lí cho những trẻ em khiếm khuyết bị lợi dụng tình dục của thầy trò In Ho. Nội dung đơn giản là vậy, nhưng cách nghệ thuật dẫn dắt sự việc đã biến Silenced thành “ nỗi ám ảnh về sự im lặng” . Quả vậy, từ tiêu đề đến xuyên suốt bộ phim là sự câm lặng đến rùng mình. Đó là sự câm lặng yếu đuối không dám lên tiếng của những học sinh khiếm khuyết, là sự ngó lơ tội ác tàn nhẫn của những thầy cô phụ trách của trường, và đáng nói hơn, sự im lặng lấp liếm cho kẻ ác của pháp luật.

Vấn nạn trong phim đáng sợ là thế, nhưng dường như nó lại phản ánh chính xác nhất sự im lặng ngoài đời.

Nạn ấu dâm không phải là cơn thủy triều dữ dội đến rồi đi, mà là một thứ AXIT có hại ăn mòn xã hội. Dường như sự câm lặng của xã hội trước nạn ấu dâm đang hoành hành là một vòng tuần hoàn. Nạn nhân không lên tiếng vì sợ bê bối, sợ những định kiến cổ hủ đã ghim sâu vào tư tưởng của dư luận sẽ phá hoại danh dự của họ; Xã hội ngó lơ vì thiếu đồng cảm, thiếu nhận thức; Pháp luật dửng dưng vì hám lợi lộc trước mắt thì ít mà vì đinh ninh cho rằng giới truyền thông không để tâm thì nhiều, từ đó vô tình tạo ra những lỗ hổng trong xã hội, khiến thứ axit độc hại này ngang nhiên ăn mòn cuộc sống của các em.

Chỉ cần một mắt xích trong số đó thức tỉnh để lên tiếng, mọi sự im lặng sẽ thành vô nghĩa. Và người cần lên tiếng nhất , không ai khác, chính là các nạn nhân. Chỉ khi các nạn nhân đem câu chuyện của mình, những khổ đau của mình nói ra, công chúng mới thực sự hiểu, đồng cảm và bảo vệ những con người đáng nâng niu ấy. Khi ấy, họ sẽ gây áp lực đối với những hình phạt pháp luật lỏng lẻo, những hành vi lấp liếm tội ác để chuộc lợi, từ đó khiến cho kẻ ác từ bỏ ý định thực hiện tội ác.

Hành trình đứng lên vì bản thân không đơn giản, nhưng các bạn không đi một mình. Đừng quên là Blosshine luôn ở bên, sẵn sàng lắng nghe những tâm sự ấy và đồng hành cùng các bạn trên chặng đường sắp tới nhé.

×
Mẹ ơi, con muốn làm bác sĩ

Cũng đã gần 3 tháng rồi kể từ lần cuối tôi gặp Kiều - cô bé hàng xóm thân thiết và đáng yêu của tôi. Em đã từng là một trong những người bạn thân nhất của tôi. Em thông minh, xinh xắn, hồn nhiên và rất hay cười. Ước mơ của em từ thuở bé là trở thành một bác sĩ giỏi để cứu chữa mọi người, mang lại tiếng cười và niềm hạnh phúc đến cho những người xung quanh. Tôi luôn tin rằng điều ước ấy của em rồi sẽ có ngày trở thành hiện thực. Nhưng rồi...

Kiều bị hãm hiếp trong một con hẻm vắng trên đường đi học về. Khi người ta tìm thấy em, em đã ngất lịm đi từ khi nào với những vết thương rỉ máu dọc cơ thể chẳng có một mảnh vải che. Em bị tổn thương nặng vùng kín, và kinh khủng hơn, em bị chấn động tâm lý mạnh đến mức có dấu hiệu tâm thần.

Kiều của tôi từ một cô bé luôn tươi cười trở nên vô hồn, tiều tụy. Khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu của em nay đã không còn nữa mà thay vào đó là sự hốc hác, run rẩy, giật mình mỗi khi có ai tiến đến gần em. Chân tay em bị bầm tím, đôi mắt của em đỏ ngầu, sưng húp, nhìn xót xa và đau đớn biết nhường nào. Tôi nghe mẹ em kể rằng, cứ đêm về, em lại có những cơn ác mộng kinh hoàng và liên tục gào thét, khóc lóc.

Kiều từng muốn trở thành bác sĩ, nhưng giờ đây máu khiến em phát điên, quay cuồng trong những ảo giác về cái ngày kinh hoàng ấy. Em từng muốn cứu giúp và chữa bệnh cho mọi người, nhưng bây giờ em lại chẳng thể cứu nổi chính bản thân em. Em muốn mang hạnh phúc đến cho mọi người, nhưng chính em lại bị tước đi hạnh phúc khi chưa đầy 10 tuổi. Cuộc sống này chẳng lẽ luôn bất công đến vậy hay sao?

Tôi sẽ trở thành bác sĩ. Tôi muốn làm một bác sĩ tâm lý để giúp những nạn nhân như em - những người xứng đáng được sống và trân trọng hơn ai hết. Tôi muốn những nạn nhân ấy hiểu rằng: cái chết không phải là lối thoát duy nhất, bởi ai cũng có quyền làm lại từ đầu. Tôi không thể cứu được em, nhưng tôi sẽ thay em thực hiện ước mơ ấy. Tôi nhất định sẽ bảo vệ những người như em.

×
IDontWannaBeYouAnymore

Tôi, 17 tuổi, bị xâm hại năm 11 tuổi, trầm cảm nặng.

Kể từ cái ngày kinh hoàng ấy, cuộc sống của tôi giống như một chiếc ly thủy tinh vỡ vụn, có cố gắng gắn lại thế nào cũng chẳng thể lành. Giống như người ta nói: có những vết thương dù có khâu cũng để lại sẹo. Vết sẹo của tôi không chỉ đơn thuần ở thể xác, mà ở sâu trong tâm hồn. Nó rỉ máu từng ngày và gặm nhấm tâm hồn tôi vốn đã mục nát. Tôi đã chết rồi, phải, tôi đã chết từ 6 năm trước, chết ngay khi gã khốn đó lột sạch quần áo và chà đạp lên xác thịt tôi. Tôi đã chết cùng nước mắt, máu và những tiếng gào thét kêu cứu vô vọng.

Bác sĩ tâm lý và những viên thuốc điều trị trầm cảm gần như vô tác dụng với tôi. Tôi chẳng thể đếm hết những lần tôi quỳ xuống cầu xin bố mẹ cho tôi được chết, bởi có lẽ, rời khỏi thế gian này là lối thoát duy nhất cho tôi, và cho cả bố mẹ tôi nữa...

Tôi không có bạn. Căn bệnh trầm cảm khiến tôi tự cô lập bản thân khỏi thế giới. Tôi ghét những ánh nhìn thương hại của họ dành cho tôi, ghét những câu nói an ủi trống rỗng. Tôi ghét bản thân mình, ghét cuộc sống này. Tôi đã từng muốn từ bỏ cho đến khi...

Tôi gặp cậu. Cậu đang mỉm cười. Nụ cười ấy thật đẹp... Nụ cười ấy khiến tôi tìm thấy tia hi vọng duy nhất còn lại trong chính bản thân mình mà tưởng rằng đã lụi tắt từ lâu. Nụ cười ấy khiến tôi nhận ra: Thì ra... mình đã từng hạnh phúc như thế.

Tôi không muốn làm tôi của ngày hôm nay nữa, tôi muốn trở thành cậu - tôi của năm 10 tuổi, tôi của những ngày tháng êm đềm và hạnh phúc. Tôi muốn một lần nữa cười tươi như thế, như chính tôi trong bức ảnh sinh nhật lần thứ 10 tôi đang cầm trên tay. Phải, tôi đã chết. Nhưng hôm nay, tôi muốn được sống lại. Lần đầu tiên sau từng ấy năm, tôi thực sự muốn sống. Không, TÔI PHẢI SỐNG.

Tôi, 17 tuổi, bị xâm hại năm 11 tuổi, đã sẵn sàng cho một cuộc sống mới.

*Cuộc sống này không có siêu anh hùng. Vì vậy, hãy trở thành siêu anh hùng của chính bạn, vượt lên trên những nỗi đau và bắt đầu một cuộc sống mới. Sẽ chẳng bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại từ đầu.

×
Bị hãm hiếp là lỗi do con?

Con gái yêu của mẹ,

Con sinh ra trong một ngày mùa đông lạnh giá nhưng lại mang một trái tim ấm áp. Con là ngọn lửa đầy nhiệt huyết, tự tin, xinh đẹp và bản lĩnh, điều làm mẹ tự hào nhất trên cuộc đời này.

Nhưng ngọn lửa nào cũng có thể dập tắt…

Con ơi, mẹ kiệt sức rồi! Đã mấy tháng kể từ ngày con đi, mẹ không thể ngừng khóc. Người ta nói tuổi 18 là tuổi đẹp nhất của đời con gái. Vậy mà sao con gái mẹ lại phải ra đi trong đau đớn như vậy?

Hôm ấy là ngày con đẹp nhất khi khoác lên mình bộ đầm trắng hở vai quyến rũ tới dự lễ trưởng thành. Con gái mẹ kiều diễm và xinh đẹp biết bao… Nhưng mẹ đâu thể ngờ đêm định mệnh ấy sẽ mang đến cơn ác mộng kinh hoàng nhất cho con, cho mẹ, cho gia đình mình.

Sáng hôm sau con trở về nhà với chiếc đầm bị rách toạc, để lộ những vết bầm, vết cứa trên cơ thể con.. Ánh mắt con hoang dại, đỏ au, bần thần, tâm trạng con hoảng loạn. Và tim mẹ như vỡ ra thành hàng trăm, hàng nghìn mảnh khi con nói trong nước mắt: “Con bị một người bạn hãm hiếp.”… Mẹ đã ước rằng mình có thể thay con chịu tất cả những đau đớn ấy. Tại sao trên thế giới có rất nhiều người, nạn nhân lại là con gái mẹ cơ chứ?

Con là nạn nhân, là người bị tổn thương cả về thể xác lẫn tâm hồn, ấy vậy mà người đời lại quay ra chỉ trích, trách cứ con. Sao họ có thể nói con hư hỏng khi diện váy hở vai, rồi lại bảo con bị hãm hiếp là do lỗi của con? Lúc thốt ra những lời ấy họ làm sao thấy được hình ảnh con nhốt mình trong phòng, khóc đến nỗi lạc giọng rồi lả đi. Con run sợ, gào thét; bàn tay con đẩy bố mẹ ra xa khi bố mẹ vỗ về, hỏi chuyện. Con xô ngã mẹ khi mẹ vuốt mái tóc con. Tay mẹ đau, nhưng nỗi đau này chẳng thế so sánh với nỗi đau con đang phải chịu đựng và sự cào xé trong trái tim mẹ.

Thể xác, tâm hồn con đều bị tổn thương tới mức vỡ vụn. Con tự dằn vặt mình và hỏi mẹ: “Có phải lỗi do con không?”.

Tại sao lại do con được cơ chứ? Xinh đẹp là sai? Gợi cảm là sai? “Từ bao giờ bị hãm hiếp là do lỗi của nạn nhân” – mẹ tự hỏi.

Con người ta tàn ác quá phải không con? Xã hội này đáng sợ lắm đúng không? Bố mẹ thì là những kẻ yếu đuối, kém cỏi, con nhỉ? Vì bố mẹ chẳng thể bảo vệ con trước những đàm tiếu của dư luận, vì chẳng thể ngăn cản và ôm con vào lòng vỗ về lúc con kết thúc cuộc đời mình khi tương lai còn rộng mở trước mắt...

Con mất đi, cũng trong một ngày mùa đông – một ngày mùa đông lạnh buốt. Cơn gió lạnh xen qua da thịt, xô lòng mẹ. Hơi thở của mẹ, ánh mắt của mẹ, tình yêu của mẹ ơi, ở nơi thiên đàng đẹp đẽ kia, không còn ai có thể làm hại con được nữa. Con sẽ mãi là bông hoa thiên sứ ngày đông rực rỡ nhất đời mẹ!

Hãy đợi mẹ thêm một chút nữa thôi, con nhé…

×
Em ơi, Em nào đâu có lỗi

Hoảng loạn, bối rối, em thu mình vào một góc. Những lời nói mỉa mai đầy ý khinh miệt, những nét vẽ xấu xí, nguệch ngoạc trên trang vở như giằng xé tâm hồn em. Em cảm thấy sao mình thật lẻ loi. Dường như chỉ có em bị cả thế giới bỏ rơi vậy...

Nhưng chúng mình biết, em không phải nạn nhân duy nhất...

Mỗi giây phút chúng ta vui vẻ hòa mình vào thế giới học đường sống động, ta đâu ngờ rằng, đó lại là khoảng thời gian đầy tủi hờn, mặc cảm của 150 triệu người bạn cùng lứa khác. Cứ mỗi 3 em cắp sách tới trường, thì có ít nhất 1 em đang phải chịu đựng những dư chấn tâm lí khủng khiếp từ nạn bạo lực học đường. Không chỉ là những tổn thương về thể xác đơn thuần, những kí ức tồi tệ đục khoét sâu vào tâm hồn vốn non nớt của các em, để rồi cô lập các em trong căn phòng tối tăm của riêng bản thân mình. Chẳng cần tốn chút sức lực, những kẻ “bully” vô tâm ấy thản nhiên buông những lời lẽ thô tục, móc mỉa, thậm chí chửi rủa, nhục mạ bản thân em cũng như những người em yêu thương. Và cứ vô tình như thế, tâm hồn em chết dần theo những lời độc địa ấy.

Nhưng em ơi, em nào đâu có lỗi.

Sự khác biệt của em đáng ra nên được cảm thông, giúp đỡ nhưng rồi lại khiến em bị ruồng bỏ. Khác biệt về gia cảnh, về học lực hay chỉ vì sự đố kị vô cớ mà em phải gánh chịu bao dèm pha, ác ý từ chính những người bạn của mình. Ngôi trường các em đang học luôn đặt ra một số tiêu chuẩn mẫu mực mà họ mong muốn học sinh của mình sẽ tuân theo. Nhưng điều đó lại vô tình dìm chết mọi sự phá cách, mọi “cái tôi” mà các em hằng mong muốn, biến các em trở thành những kẻ “cá biệt” trong mắt người khác. Phụ huynh, thầy cô đặt nặng định kiến về tư chất của một con ngoan trò giỏi phải có. Những lời dèm pha như “ Dăm ba cái tài vẽ vời như vậy sau này vào đời cũng chẳng kiếm ra cơm” chắc em cũng nghe nhiều.

Em miễn cưỡng chạy theo cái hư danh ấy để rồi khi em dừng lại, người đời lại mỉa mai em “ Chắc lại đâm đầu vào mấy thứ vẽ vời vớ vẩn rồi bỏ bê học hành ý mà”. Bạn bè em không cho phép em khác bọn họ. Mọi sự khác biệt, dù là thiếu sót hay điểm nổi trội của em đều bị đem ra mổ xẻ, trở thành chủ đề ném đá của người khác. Em khác với bọn họ, khác với những gì họ mong đợi ở em, và đối với họ, điều đó đồng nghĩa với việc em đáng bị xa lánh.

Học cách mặc kệ đi em ơi, em chẳng thể làm hài lòng tất cả bọn họ. Hãy là chính mình, sống theo cách của bản thân, sống vì những người ta yêu thương và những người yêu thương ta, em ạ. Đừng thu mình trong bóng tối, em nào đâu có lỗi, hà cớ chi phải tự làm khổ bản thân?

×
Con đã sống mãi ở tuổi 15

Con yêu,

Con lớn lên trong sự dạy dỗ, giáo dục cẩn thận. Lúc nào, mẹ cũng rất tự hào khi kể về con – một đứa trẻ hiền lành, trong sáng. Con ít nói, và hầu như mọi suy nghĩ của con đều được thể hiện bằng hành động. Chính điều ấy đã biến con trở thành nạn nhân của bạo lực học đường… Mẹ xin lỗi con!

Con sinh thiếu tháng, đã thấp bé hơn các bạn, lại thêm việc sống nội tâm nên gần như không có bạn bè ở trường. Đi học muộn một năm, ngày đầu tựu trường, con khoe mẹ: “Mẹ ơi, ở trường vui lắm” – con có biết mẹ hạnh phúc đến nhường nào? Nhưng niềm vui của con, và cả của mẹ chẳng kéo dài được bao lâu: Con trở thành tâm điểm của những lời bàn tán, chê bai và bắt nạt chỉ sau 1 tháng đi học.

Những ngày đến đón con, nhìn con từ xa, thấy chục đứa trẻ khác xung quanh con, chúng đá con, nắm tóc con mà lôi, mà kéo. Những cú đấm mạnh vào bụng, những hôm làm ngựa người cho các bạn cưỡi, rồi cả những lần bị ép liếm sạch cửa kính trong trường… Lòng mẹ như bị cào xé, chỉ biết lao nhanh như một con thiêu thân mà đến đẩy lũ trẻ xấc xược ấy ra mà ôm lấy con.

Đã không ít lần, con cầu xin mẹ: “Mẹ ơi, con sợ đi học lắm, con sợ các bạn đánh con”. Nước mắt giàn giụa, bàn tay khua vào không trung, con nép mình trong một góc nhà, ngồi co ro. Nhưng rồi con nghĩ đến mẹ, con thương mẹ, thấy mẹ buồn, mẹ khóc, con lại lấy hết can đảm và xin đi học tiếp.

Nhìn những vết bầm tím trên cơ thể con, những vết xước trên mặt và cả ánh mắt vô hồn (ngay cả khi gặp mẹ) mà tim mẹ như vỡ vụn.

Mẹ đã ước rằng mình có thể dạy con trở thành một đứa trẻ mạnh mẽ và sẵn sàng đáp trả lại bất cứ hành động bạo lực nào; chứ không phải một đứa trẻ hiền lành, nhường nhịn tất cả mọi người.

Ôi, tại sao một đứa trẻ chỉ vì thấp bé, ít nói mà phải chịu bạo hành? Tại sao không có bất cứ ai trong nhà trường đứng ra bảo vệ con? Tại sao không ai lên tiếng nói với mẹ cho đến khi chính-mắt-mẹ chứng kiến? Khốn nạn thật sự! Thầy cô giáo chỉ biết lên lớp giảng dạy cho xong trách nhiệm, những đứa trẻ khác điềm nhiên chứng kiến sự việc, còn con mẹ bị đối xử tệ như vậy, họ coi như không thấy.

Không ai hiểu được con, không ai cứu vớt con, và cũng không ai hình dung được mức độ tồi tệ của sự việc cho đến khi con quyết định nhảy-lầu-tự tử.

Cảnh tượng kinh khủng ấy khiến bất kì ai chứng kiến đều cảm thấy đau lòng, còn mẹ thì như ngất lịm khi nhìn thấy con nằm bất động giữa vũng máu loang lổ.

Con trai của mẹ, con đã thoát khỏi thế giới tồi tệ này rồi. Mẹ nhất định sẽ bắt tất cả trả giá, ngay cả khi phải đánh đổi bằng tính mạng của chính bản thân mẹ!

Tạm biệt con yêu,

Bình yên trong giấc ngủ tuổi 15, con nhé!

Yêu thương con rất nhiều…

×
Hãy để con sống cuộc đời của mình

“Học đi chat chít cái gì? Ba cái hoạt động ngoại khoá VỚ VẨN ở trường chỉ tổ phí thời gian”

“Yêu đương bây giờ là hỏng hết”

“Mày xong bài chưa mà đã chơi rồi?”

"Tuổi này nhiệm vụ duy nhất của mày là HỌC! ”

Đó là những lời nói mà Vũ - bạn cùng lớp với tôi - ngày nào cũng phải nghe từ bố mẹ cậu.

Vũ là một bạn nam có ngoại hình, gia đình điều kiện, học lực giỏi ở lớp. Mọi người luôn nghĩ Vũ sung sướng nhưng chẳng ai biết cậu phải chịu một áp lực rất lớn từ gia đình, đó là 2 từ THÀNH TÍCH. Cậu luôn bị bố mẹ ép học ngày đêm, luyện ở rất nhiều các trung tâm lớn chỉ với mục đích giữ vị trí cao nhất khối. Họ chỉ sát sao việc con cái mình điểm số ra sao nhưng lại không hề để ý tới điều quan trọng hơn cả là CẢM XÚC và TÂM TƯ của đứa trẻ!

Không được quan tâm, stress nặng vì học quá nhiều mà từ một học sinh ngoan ngoãn, chan hòa với bạn bè, Vũ đã trở thành cậu thiếu niên NGANG TÀN và BẢO THỦ, sẵn sàng “ra tay” với điều gì cậu cho là “ngứa mắt”. Cậu thường xuyên gây sự, làm bạn với học sinh cá biệt để tham gia vào các cuộc ẩu đả. Không ít lần Vũ bị đình chỉ do gây gổ, nói tục xúc phạm bạn bè. Cậu khiến mọi người xa lánh, sợ đến mức đi qua không dám nhìn.

Nhưng Vũ của ngày hôm nay có phải lỗi chỉ do cậu?

Vũ đã từng là mô típ của rất nhiều bạn nữ. Trước đây, cậu hoàn hảo cho đến khi không thể chịu nổi áp lực tâm lí nặng nề. Bố mẹ cậu chính là một phần nguyên nhân đưa cậu đến bạo lực học đường, một thế giới của những tệ nạn xã hội, những vũ khí và tâm lý bất ổn tạo cảm giác luôn muốn động tay động chân vì phải kìm nén trong thời gian dài....

Sự tuyệt vọng đã biến thành hành động, nạn nhân phải hứng chịu chính là những người bạn, người mà cậu từng giúp đỡ, an ủi khi cần!

Không tự nhiên mà học sinh hiện nay có tâm sinh lý phức tạp như vậy. Bị thiếu đi sự quan tâm của cha mẹ, nhà trường, gánh chịu một áp lực quá lớn khiến các em bị tổn thương tinh thần, cảm thấy bị dồn ép, cô đơn dẫn đến sự giận dữ, sốc nổi, không kiểm soát được bản thân. Dần dà, các em tự tìm ra cho mình một lỗi thoát riêng để thỏa mãn bản thân, giải tỏa những áp bức: Tệ nạn xã hội, giao du với kẻ xấu, luôn gây gổ để được GIẢI PHÓNG BẢN THÂN bằng những cú đấm.

Cha mẹ bận bịu đến nỗi không thể kiểm soát, quan tâm trao cho con tình cảm, hơi ấm gia đình. Họ chỉ biết đưa cho con tiền tiêu vặt, yêu cầu con phải đi đúng ý mình mà không nghĩ rằng con cảm thấy ra sao, tâm trạng như thế nào khi luôn bị ép vào KHUÔN KHỔ KHẮC NGHIỆT của chính mình tạo ra.

Thành tích tốt nhưng con của mình không có được HƠI THỞ THỰC SỰ, quá mệt mỏi vì sự giằng xé, ép buộc sẽ phải làm những điều không muốn, liệu có đáng không?

Thật buồn vì cậu không còn là Vũ của ngày xưa, người mà tôi cũng từng hâm mộ như bao bạn khác!

Mong rằng, các bậc phụ huynh luôn cố gắng đảm bảo tâm lí cho con mình để chúng có được những trải nghiệm thanh xuân quý giá, không làm tổn thương người khác, và tổn thương chính mình.

Hãy trao cho nhau những lời yêu thương và trân trọng những khoảnh khắc tuổi học trò, để đó luôn là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi người.

×
Quá khứ của em, nỗi đau của một đời người

Con yêu,

Con lớn lên trong sự dạy dỗ, giáo dục cẩn thận. Lúc nào, mẹ cũng rất tự hào khi kể về con – một đứa trẻ hiền lành, trong sáng. Con ít nói, và hầu như mọi suy nghĩ của con đều được thể hiện bằng hành động. Chính điều ấy đã biến con trở thành nạn nhân của bạo lực học đường… Mẹ xin lỗi con!

Con sinh thiếu tháng, đã thấp bé hơn các bạn, lại thêm việc sống nội tâm nên gần như không có bạn bè ở trường. Đi học muộn một năm, ngày đầu tựu trường, con khoe mẹ: “Mẹ ơi, ở trường vui lắm” – con có biết mẹ hạnh phúc đến nhường nào? Nhưng niềm vui của con, và cả của mẹ chẳng kéo dài được bao lâu: Con trở thành tâm điểm của những lời bàn tán, chê bai và bắt nạt chỉ sau 1 tháng đi học.

Những ngày đến đón con, nhìn con từ xa, thấy chục đứa trẻ khác xung quanh con, chúng đá con, nắm tóc con mà lôi, mà kéo. Những cú đấm mạnh vào bụng, những hôm làm ngựa người cho các bạn cưỡi, rồi cả những lần bị ép liếm sạch cửa kính trong trường… Lòng mẹ như bị cào xé, chỉ biết lao nhanh như một con thiêu thân mà đến đẩy lũ trẻ xấc xược ấy ra mà ôm lấy con.

Đã không ít lần, con cầu xin mẹ: “Mẹ ơi, con sợ đi học lắm, con sợ các bạn đánh con”. Nước mắt giàn giụa, bàn tay khua vào không trung, con nép mình trong một góc nhà, ngồi co ro. Nhưng rồi con nghĩ đến mẹ, con thương mẹ, thấy mẹ buồn, mẹ khóc, con lại lấy hết can đảm và xin đi học tiếp.

Nhìn những vết bầm tím trên cơ thể con, những vết xước trên mặt và cả ánh mắt vô hồn (ngay cả khi gặp mẹ) mà tim mẹ như vỡ vụn.

Mẹ đã ước rằng mình có thể dạy con trở thành một đứa trẻ mạnh mẽ và sẵn sàng đáp trả lại bất cứ hành động bạo lực nào; chứ không phải một đứa trẻ hiền lành, nhường nhịn tất cả mọi người.

Ôi, tại sao một đứa trẻ chỉ vì thấp bé, ít nói mà phải chịu bạo hành? Tại sao không có bất cứ ai trong nhà trường đứng ra bảo vệ con? Tại sao không ai lên tiếng nói với mẹ cho đến khi chính-mắt-mẹ chứng kiến? Khốn nạn thật sự! Thầy cô giáo chỉ biết lên lớp giảng dạy cho xong trách nhiệm, những đứa trẻ khác điềm nhiên chứng kiến sự việc, còn con mẹ bị đối xử tệ như vậy, họ coi như không thấy.

Không ai hiểu được con, không ai cứu vớt con, và cũng không ai hình dung được mức độ tồi tệ của sự việc cho đến khi con quyết định nhảy-lầu-tự tử.

Cảnh tượng kinh khủng ấy khiến bất kì ai chứng kiến đều cảm thấy đau lòng, còn mẹ thì như ngất lịm khi nhìn thấy con nằm bất động giữa vũng máu loang lổ.

Con trai của mẹ, con đã thoát khỏi thế giới tồi tệ này rồi. Mẹ nhất định sẽ bắt tất cả trả giá, ngay cả khi phải đánh đổi bằng tính mạng của chính bản thân mẹ!

Tạm biệt con yêu,

Bình yên trong giấc ngủ tuổi 15, con nhé!

Yêu thương con rất nhiều…

×
Đáng thương hay đáng trách

Hôm đó là một ngày khá âm u, mây đen che khuất bầu trời, gió thổi mạnh. Ông trời có lẽ đang rất mệt mỏi, khổ tâm và cáu gắt như tâm trạng của tôi cũng như nhiều người. Tôi đang trên đường đến buổi thẩm vấn một tên tội phạm, người đã tiêu tốn rất nhiều thời gian của cảnh sát và giấy mực truyền thông. Tôi tiếp nhận vụ án này một tháng trước. Một cô bé tiểu học mất tích, bị đánh đập và cưỡng bức.

May mắn thay, người ta đã tìm thấy và cứu sống em. Em bị tổn thương tử cung, hậu môn, dạ dày, khắp thân thể và mặt mũi chằng chịt những vết thâm tím. Em đã vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ. Ngày tôi đến bệnh viện thăm em, những vết sẹo thể chất và tinh thần vẫn chưa thể bình phục. Em vẫn bật khóc khi nhớ lại ngày đó, vẫn sợ hãi và bị những cơn ác mộng khủng khiếp đeo bám. Nhưng em là một cô bé mạnh mẽ, nhờ lời khai của em, chúng tôi đã bắt được hung thủ.

Hắn ta 36 tuổi, là một nhân viên dọn vệ sinh của khu phố. Em với hắn, theo lời của em, đã quen nhau và thân thiết trong một thời gian dài. Nhưng khi đó, em không hề biết mình đang ở bên cạnh một con quỷ. Chúng tôi đã bắt hắn ngay ngày sau đó và hắn bị buộc tội bắt cóc và hiếp dâm. Hôm nay tôi phải đến gặp hắn và lấy lời khai. Bây giờ dù chúng tôi có thể lấy thêm bất kì lời khai nào nữa, sự ghê tởm và tức giận của tôi, của xã hội này đối với hắn cũng khó thay đổi.

Phòng thẩm vấn kín và tối ở phía cuối hành lang. Phía bên ngoài là những thanh tra giám sát qua khung kính và máy theo dõi. Bên trong là một chiếc bàn, hai chiếc ghế và một người đàn ông. Tôi bước vào, hắn nhìn tôi mỉm cười rồi cúi xuống, một nụ cười lạnh lẽo, vô nhân tính mãi mãi tôi không thể quên. Tôi đã tìm hiểu về hắn trước khi đến đây. Hắn sống với bố mẹ đến năm 6 tuổi, bố hắn mất và mẹ hắn tái hôn. Người cha dượng đã bạo hành và cưỡng hiếp hắn nhiều lần từ khi hắn 13 tuổi. Hắn bỏ nhà đi năm 16 tuổi và trong suốt 20 năm sau, hắn không thể quên những kí ức đó và phải đi điều trị tâm lý rất nhiều lần.

Tôi đối mặt với hắn, cố hết sức để khiến mình bình tĩnh trước một kẻ độc ác và vô nhân tính.

- Chào anh, tôi sẽ hỏi anh vài điều. Một vài câu hỏi đơn giản thôi. Chắc anh không quên những chuyện đã xảy ra gần đây đâu nhỉ? Tôi muốn hỏi rằng tại sao anh lại làm vậy?

Tôi hỏi hắn ta với một giọng run rẩy như sự căm ghét của tôi thực sự đã đến đỉnh điểm. Đầu tôi nóng ran, bàn tay nắm chặt, người tôi đang run lên vì tức giận. Tôi muốn, ngay lập tức, biết được tại sao hắn lại có thể làm những điều ghê tởm đến vậy.

Hắn không trốn tránh, không chống cự và không một chút lưỡng lự, hắn kể bằng giọng điệu trầm và bình tĩnh nhất:

- Em ấy rất tốt. Em ấy an ủi tôi khi nghe những chuyện quá khứ… Lần đầu tiên tôi gặp một người như vậy. Em ấy có sự thánh thiện và tâm hồn trong trắng khiến tôi như phát điên. Em ấy cho tôi những cảm xúc tuyệt đẹp. Em là người bạn duy nhất của tôi. Ngày hôm đó, tôi đã không thể để cho em đi, tôi không thể kìm lòng mình. Tôi muốn giữa em với tôi, có sự liên kết mạnh hơn tình bạn. Tôi đã nghĩ... có lẽ em sẽ thân thiết với tôi hơn khi trải qua những điều tương tự. – Hắn ta nở một nụ cười, nụ cười ấy thực sự không phải của con người.

Giá như hắn tỏ ra sợ sệt, hối lỗi và cầu xin được tha thứ, thì tôi đã có thể bình tĩnh rời đi. Nhưng hắn lại cười như vậy. Hắn khiến tôi như muốn quên đi bản thân, quên đi trách nhiệm của mình, lao đến ghim vào tim hắn trăm nghìn nhát dao, khiến hắn chịu đựng đau đớn gấp hàng triệu lần những gì nạn nhân đã phải chịu.

- Tôi không nghĩ mình cần nghe gì thêm. Anh sẽ sớm bị trừng phạt bởi những tội ác anh đã làm, dù anh không nghĩ là nó sai. Cảm ơn anh đã hợp tác.

Nhưng tôi vẫn nán lại để hỏi hắn ta câu cuối cùng, như thể cảm thấy rằng mình vẫn còn có thể cứu được một chút phần người trong hắn.

- Anh có hối hận không?

- Có, vì tôi không thể ở bên cạnh em ấy nữa rồi...

Câu trả lời của hắn khiến tôi bối rối suốt một thời gian dài. Nhưng dù tôi có thắc mắc gì thì mọi thứ đã rõ ràng. Hắn phải chịu tội với đầy đủ bằng chứng và lời khai. Không lâu sau, hắn ra tòa và nhận mức án chung thân.

Với hắn, liệu đó có phải là tội ác? Hay chỉ đơn giản là sự thân thiết, tình cảm, đồng cảm, là cái gì đó vô cùng bình thường và tự nhiên. Hắn bị ảnh hưởng bởi tuổi thơ đau khổ. Nó khiến hắn không thể nghĩ gì nhiều hơn ngoài nỗi đau và cô bé ấy. Đến cuối cùng, hắn cũng chẳng màng để tâm đến tội lỗi hay hình phạt. Thật nực cười khi thứ duy nhất khiến hắn day dứt lại là sự chia ly. Hắn ta không nhận thức được tầm nghiêm trọng và vô đạo đức của hành vi đó. Hắn hiểu nỗi đau của mình, nhưng hắn không thể hiểu nỗi đau của người khác, bởi hắn lại muốn người khác chịu chung nỗi đau với mình.

*Những tổn thương và chấn động tâm lý thời thơ ấu là một trong những đặc điểm dễ thấy ở những tên tội phạm ấu dâm. Xã hội cần có những biện pháp giáo dục, răn đe, bảo vệ để xóa bỏ hoàn toàn nạn xâm hại tình dục để trong tương lai gần nhất, sẽ không còn những tên tội phạm với góc nhìn sai trái và lệch lạc như vậy nữa..

×
Bẻ thẳng hay bẻ gãy

***Bài viết có nhắc đến LGBT, sử dụng một số từ ngữ nhạy cảm có thể gây ảnh hưởng tâm lý độc giả. Lưu ý kĩ trước khi đọc

“CON ĐI*M MẤT DẠY NÀY, NÓ HƯ HỎNG LÀ TẠI MÀY!”

“RỒI MÀY SẼ LẠI LÀM HẠI TỚI CON GÁI NGƯỜI KHÁC THÔI!”

“LOẠI KHÁC NGƯỜI NHƯ MÀY KHÔNG XỨNG ĐÁNG SỐNG TRÊN ĐỜI!”


14 tuổi – độ tuổi hồn nhiên với những suy nghĩ không quá trẻ thơ nhưng chưa thể chín chắn như người trưởng thành. Tôi của năm 14 tuổi là một cô gái vô tư với mối quan tâm hàng đầu là bài vở trên lớp, những người bạn thân, những câu chuyện thấm đượm kỉ niệm thời thơ ấu,… song cũng là lần đầu biết đến cảm giác xao xuyến trước một bóng hình. Điểm khác biệt ở chỗ, người tôi thích không phải anh bạn lớp bên, hay một đàn anh khóa trên nào cả, mà là Hạ - cô bé luôn lạc quan, thân thiện và có nụ cười rất đẹp đủ để khiến cả thế giới của tôi trở nên bừng sáng hơn bao giờ hết.

Tôi và Hạ đều thật sự có tình cảm với nhau, nhưng là thứ tình cảm thuần khiết, trong sáng, tất cả chỉ dừng ở nắm tay, những cái hôn phớt vào trán nhẹ nhàng. Hạ ở với mẹ còn bố em đã bay ra nước ngoài sống, phải chịu cảnh lớn lên trong gia đình không trọn vẹn, nên tôi càng thương em hơn. Chúng tôi luôn chia sẻ mọi thứ, từ miếng bánh mì, cốc sữa, cho tới những bí mật thầm kín nhất… Không một ai biết mối quan hệ đặc biệt này, mọi người chỉ nghĩ chúng tôi chơi thân cho đến một ngày chuyện bất ngờ đến tai hai gia đình.

Tôi bị tịch thu điện thoại, máy tính, bị sỉ vả, đánh đập và nhốt hàng giờ trong phòng tối trên gác xép. Gào khóc, van xin, bỏ bữa không có tác dụng gì mà chỉ càng làm tôi mệt mỏi. Và điều tồi tệ nhất, tôi bị chính bố đẻ của mình cưỡng hiếp tàn bạo nhiều lần. Ông ta vừa thúc thứ chết tiệt kia vào bên dưới tôi, vừa tát tôi và hỏi bằng giọng điệu bỉ ổi: “THẾ NÀO, CÓ SƯỚNG KHÔNG?”... Và khi xong việc, ông ta bỏ tôi nằm trên sàn nhà với vết thương khắp cơ thể, nước mắt giàn giụa, cổ họng khản đặc vì kêu cứu. Điều đau lòng nhất là mẹ tôi hoàn toàn biết việc này, song bà dửng dưng nói rằng tôi xứng đáng bị như thế, và đây là cách để “BẺ THẲNG” lại tôi, cũng như củng cố rằng tình dục với đàn ông tốt hơn với phụ nữ.

Tôi không nhớ mình đã bị nhốt trên căn gác xép ấy bao lâu, chỉ biết sau khi thấy tôi không còn chống cự khi bị cưỡng bức, bố mẹ tôi tin rằng con gái họ đã “bình thường trở lại” và tha cho tôi, đồng ý để tôi được tự do. Có điều, không phải tôi đã “trở về nguyên trạng” như mong muốn của họ, chỉ là sự bất lực tột cùng cộng với nỗi đau thể xác quá lớn khiến tôi không còn sức mà phản kháng nữa. Càng giãy giụa, bố càng đánh mạnh hơn và thậm chí đạp vào lưng, vào bụng dưới khiến tôi tưởng như chết đi sống lại.

Nỗi đau chồng chất nỗi đau khi tôi biết tin Hạ đã bị ép chuyển sang nước ngoài sống cùng bố nhằm cắt đứt liên lạc giữa hai đứa. Niềm hi vọng duy nhất để tôi gắng gượng sống đến ngày hôm nay cũng biến mất, để lại tôi ở đây với những ánh nhìn dè bỉu, khinh miệt từ gia đình, bạn bè, hàng xóm.

“CON ĐI*M MẤT DẠY NÀY, NÓ HƯ HỎNG LÀ TẠI MÀY!”

“RỒI MÀY SẼ LẠI LÀM HẠI TỚI CON GÁI NGƯỜI KHÁC THÔI!”

“LOẠI KHÁC NGƯỜI NHƯ MÀY KHÔNG XỨNG ĐÁNG SỐNG TRÊN ĐỜI!”

Ai cũng nói rằng mọi chuyện ra nông nỗi này là tại tôi, tôi xứng đáng bị như thế và tốt nhất là nên chết đi để không ảnh hưởng tới ai nữa. Người nhà lời ra tiếng vào, thầy cô bạn bè xa lánh, xã hội lên án, thóa mạ, một bé gái 14 tuổi như tôi còn có thể đi đâu được ngoài việc quay trở lại ngôi nhà mình, giấu chặt nỗi đau vào tâm trí và lớn lên cùng những tổn thương không gì bù đắp được.

….

Sau bao nhiêu năm, từng câu chữ sỉ nhục, chửi bới ấy vẫn hằn sâu trong tiềm thức, kéo theo mảng kí ức đen tối ùa về quật thẳng vào vết thương lòng một người phụ nữ nhạy cảm như tôi.

Tôi không hề cố tình làm hại ai, cũng không kì dị khác người… Tôi chỉ muốn được là chính mình và được yêu thương..

Cuộc đời con người ai cũng mong muốn những thứ cao sang tươi đẹp, nhưng tôi chỉ ước được hít thở và sống mỗi ngày một cách bình yên, thật sự đấy..

Chỉ tồn tại thôi cũng không được sao?..

×
Ấu dâm - Nỗi đau không chỉ của riêng nạn nhân

Tâm sự của một người mẹ có con là nạn nhân của ấu dâm:

“ Linh Lan – tên một loài hoa đẹp, nhỏ nhắn, mỏng manh, mang sắc trắng tinh khiết, cũng là cái tên mà bố mẹ dành trọn yêu thương để đặt cho con, cô công chúa bé bỏng mà mẹ nguyện đánh đổi cả cuộc đời để bảo vệ, yêu thương, hứa với lòng rằng mẹ sẽ không để ai làm hại con. Ấy vậy mà mẹ không làm được.. Bông hoa Linh Lan yếu ớt, thơ dại đã bị chà đạp, vấy bẩn không thương tiếc bởi một kẻ bỉ ổi với những hành vi đáng ghê tởm. Một đứa trẻ 8 tuổi xinh xắn, ngây thơ, luôn đem lại tiếng cười cho cả nhà đáng ra phải có một tuổi thơ xinh đẹp như bao bạn bè cùng trang lứa. Mẹ xin lỗi.. Mẹ tồi tệ quá phải không con..

“Mẹ, chú người xấu đã làm đau con”

Câu nói ấy đến giờ này vẫn ám ảnh mẹ vô cùng. Chân tay mẹ như rụng rời lúc nghe con tường thuật lại những gì “chú người xấu” ấy đã làm với con, thậm chí còn hăm dọa để không muốn con nói ra chuyện này. Mỗi đêm mẹ vẫn không thể ngủ ngon được vì trong đầu mẹ luôn hiện ra hình ảnh cái ngày kinh hoàng ấy. Đau đớn, xót xa vô cùng khi nghĩ tới cảnh Linh Lan bé bỏng, ngây thơ của mẹ đã hoảng loạn, sợ hãi, la hét và giãy dụa trong vô vọng, còn gã đàn ông đó thản nhiên dùng sức mạnh uy hiếp và thực hiện những hành vi bẩn thỉu. Ngay lúc con rơi vào tình huống khẩn cấp nhất, gào thét gọi bố mẹ tới cứu, mẹ lại hoàn toàn không biết gì...

Trái tim mẹ vẫn quặn thắt mỗi lần chứng kiến con giật mình, quấy khóc vì gặp ác mộng, sợ hãi mỗi khi bố lại gần (dù bố chỉ muốn động viên và chơi đùa cùng con như trước), hay khi con nói với vẻ buồn bã:

“Có phải con đã sai không ạ?”

“Mẹ, con đã không còn trong sạch nữa ư?”

“Con không muốn đi học nữa.. Con sợ bạn bè sẽ biết và trêu chọc con”

Con yêu, mẹ muốn con hiểu một điều rằng con không hề có lỗi, và việc trải qua chuyện này không hề làm con trở nên khác biệt nhiều so với các bạn. Mọi người trong gia đình, các thầy cô, bạn bè ở trường vẫn rất yêu thương con, và con vẫn là một Linh Lan bé nhỏ, ngoan ngoãn, chăm chỉ, vô tư thuần khiết như chính cái tên của con vậy. Điều làm mẹ vui là con gái đã tin tưởng mẹ, luôn nhớ lời mẹ dặn rằng “Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra hãy chia sẻ với mẹ” và dám vượt qua nỗi sợ bị đe dọa kia để nhờ mẹ giúp đỡ.. Chà, từ bao giờ Linh Lan của mẹ lại dũng cảm thế nhỉ? Con làm tốt lắm công chúa à. Còn “Chú người xấu” sẽ bị trừng phạt thích đáng sau tất cả những gì hắn đã gây ra, con yên tâm nhé…”

Đôi lời nhắn gửi tới những bạn đang đọc bài viết này: Xã hội ngày càng phức tạp, trẻ em nếu không được trang bị kĩ sẽ dễ dàng trở thành miếng mồi ngon của những kẻ biến thái. Cô bé Linh Lan trong câu chuyện cũng là đại diện cho hàng vạn những bông hoa trong trắng, thuần khiết ngoài kia đã và đang bị giày vò, vấy bẩn. Một em bé là nạn nhân, nhưng nỗi đau tinh thần không chỉ của mình em mà là của rất nhiều người, vì vậy hãy cùng Blosshine đẩy lùi thứ ung nhọt ghê tởm này, hướng tới một môi trường phát triển an toàn, lành mạnh hơn cho con em chúng ta.

×
Lời nói - Thứ vũ khí âm thầm chết chóc

Chúa đã ban cho phụ nữ thật nhiều điều đẹp đẽ : sự thông minh sắc sảo, tấm lòng nhân hậu thuần túy cũng như vẻ ngoài yêu kiều đầy thu hút.

Trong mắt người khác, tôi như đứa con cưng của Chúa - tôi có tất cả những điều mà con gái khao khát: một gương mặt khả ái dễ nhìn, một thân hình tỉ lệ chuẩn, thành tích học tập top 3 toàn thành phố, sự nổi tiếng với những nam sinh đồng lứa và một gia đình yêu thương, bao bọc. Nhưng lẽ đời “Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”... Tôi đã từng rất tự tin, yêu bản thân mình cho đến khi tôi nhận ra mình đã trở thành trung tâm của những lời ĐÀM TIẾU.

Vóc dáng hoàn mĩ, gương mặt xinh đẹp, sự nổi tiếng bỗng trở thành lời nguyền “thầm lặng” đối với tôi. Bạn bè tôi ngưỡng mộ tôi vì tôi nhận được sự chú ý của nhiều nam sinh khác, vì tôi được nhiều người ghen tị nhưng tôi coi đó như một sự nhục mạ. Bạn bè tôi chỉ phẩy tay cho qua, nói rằng tôi đã suy nghĩ quá nhiều. Nhưng không, đối với tôi, đó là một nỗi thống khổ. Những ánh mắt háo sắc dán chặt lên từng đường cong tôi đến ghê tởm, những lời đàm tiếu móc mỉa sau lưng khiến tôi bao lần khóc trong ấm ức, và tôi tự hỏi: Liệu cơ thể mình cân đối có gì sai trái?

Và rồi cứ thế, tôi giam bản thân lại trong giới hạn mà con người yếu đuối này tự đặt ra cho mình. Tôi làm quen dần với những bộ quần áo kín đáo đơn giản, thậm chí xuề xòa; dần bỏ qua thói quen chăm sóc bản thân hàng ngày và cũng bắt đầu xa lánh cuộc sống năng động, tự tin trước kia của tôi.

“Em này NGON ĐẤY, tối nay đi chơi với anh đi”, “ Ăn diện đẹp như vậy cuối cùng cũng chỉ vì muốn câu dẫn đàn ông để “đào mỏ” thôi" …tôi đã chán ngấy những lời nói ấy rồi. Tôi điên cuồng tìm cách để bản thân trở nên mờ nhạt hơn, để thoát khỏi cái vòng xoáy của miệng lưỡi thế gian này, và quan trọng hơn, để mọi người hiểu rằng giá trị con người tôi nằm ở bản chất, ở thực lực chứ không phải ngoại hình…

Nhưng dường như tôi đã sai…

Tôi vẫn cảm nhận được chút gì đó không hay ho trong ánh mắt bọn đàn ông, một vài gã bệnh hoạn tôi vô tình gặp ngoài đường vẫn nhìn tôi với ánh mắt đầy THÈM KHÁT...

Tôi đã thay đổi, nhưng sao mọi người vẫn chưa thôi áp đặt cái nhìn dơ bẩn ấy lên tôi?

Hay vì không ai đang bạo hành tôi cả, là do tôi tự suy diễn, tự bạo hành chính bản thân mình?